Game-VN  >  2 15 1
cau xsbdi

xsbdi Tuy rằng Công Tôn Vô Tình từ nhỏ tính cách đã quái gở cao ngạo, nhưng nàng chính là cô em gái mà hắn thương yêu nhất. Bởi vậy cho dù trong lòng hắn đối Lý Cáp cực kỳ kiêng kị nhưng hắn lại sẵn sàng mạo hiểm đắc tội với người ta để bảo vệ muội muội của mình. xsbdi Nho sam văn sĩ nói: xsbdi “Uuu…” xsbdi Ngươi hỏi hắn, bọn hắn đem nữ nhân của ta đi đâu rồi? cauCó lẽ nào ta lại giết hắn, ta giết hắn để làm gì chứ?

cauLúc này, tiếng gõ cửa vang lên. cauChân Thị gõ đầu Lý Cáp: "Ngươi tiểu quỷ phong lưu, nhanh như vậy mà biết thương người ta rồi ư? Ta cũng cảnh cáo ngươi, đừng xem còn nhỏ mà lại tổn hại đến tiểu cô nương." cauCông chúa! Lý Cáp trợn trừng hai mắt. Cái xích sắt này đang khóa một công chúa? Là công chúa đó nha, sao lại bị đối đãi kiểu này? Lão già hoàng đế kia điên rồi sao? cau“dạ” sau đó Thiên Thiên đi tới và ngồi xuống trước cổ cầm, khiêu hai hạ âm, bắt đầu gãy lên: “Phượng cầu hoàng” xsbdi Sầm Đầu vẫn đẫm lệ lưu luyến nhìn chỗ Lý Cáp cất dạ minh châu, thuận miệng nói:

xsbdi Chươngg 120: Hổ uy chấn sát. (1) xsbdi Thanh Thanh nói: xsbdi Bất quá hắn không biết rằng Hoàng đế sớm đã biết rằng người ở tửu lâu năm đó là hắn, nhưng mà cho dù biết thì cũng không có cách nào bắt hắn. xsbdi Lưu Kính thực sự khóc không nổi rồi, cơ hồ muốn chui tọt xuống đất chạy trốn, còn lại chỗ nào cũng không an toàn đối với hắn. cauChính là Hà Liên Khanh.

cauMột tiếng hét yêu kiều vang lên, Lý Cáp đã tiến sâu vào trong cơ thể ấm áp của Hương Hương. Nhưng làm cho hắn vô cùng bất ngờ là trong lúc đi sâu vào trong nàng, hắn cảm giác được một tầng chướng ngại bị hắn xé rách. Lý Cáp đã từng yêu thương với Diễm Nhi và Thiên Thiên hiển nhiên hắn cũng đoán được tầng chướng ngại kia chính là màng xử nữ. cauThế gian lại có thứ võ công tuyệt vời như vậy sao? Không chỉ tu luyện nhanh, uy lực khủng khiếp hơn nữa lại còn được giao thông khi tu luyện….vận khí của ta thật là vô địch! cau"Nàng biết thị nữ là có ý nghĩa gì không? Biết thị nữ nên làm những việc gì không? Sau này nàng chính là người của ta, hiểu chưa?" cauThanh âm của một nữ nhân từ cuối lối đi truyền đến, cố nhìn cũng chỉ thấy một mảnh u lam không sờ tới nổi. xsbdi Tiểu nhân hiểu rồi! Tiểu nhân hiểu rồi!

xsbdi Lý Cáp gật gật đầu, đứng dậy tính đi thăm hai nàng một chuyến. xsbdi Dưới đài một loạt trống trận được triển khai, hơn mười binh sĩ tay cầm dùi trống đứng thẳng tắp. xsbdi Nhị công tử xuống tay... xsbdi Nàng đã đổi xưng hô từ "Lý công tử" thành "thiếu gia", nếu ngày nào cũng như thế này, chỉ sợ không bao lâu nữa nàng sẽ đổi thành gọi "Lý lang" mất. cauKhông phải là đảo? Đây là cái gì?

cau"Uhm" Lý Cáp vẫn một tiếng như thế, vẫn nhắm mắt, cũng không biết là có phải đã ngũ thiếp đi hay không nữa. cauVị tướng quân này, ngài tìm ai? cauLý Cáp thản nhiên trả lời rồi hướng một gian tiểu sảnh khác đi đến, hiển nhiên lúc hắn mang cô gái lén vào khuê lâu của Sở Linh Lung cũng đã tranh thủ xét qua địa hình nơi đây. cauHoa Tư trong lòng không yên hỏi. xsbdi Như vậy, rốt cuộc cái thế giới này thuộc dạng gì đây?

xsbdi Lý Cáp đưa tay nâng cằm Thiên Tú trừng mắt nhìn nàng nói: xsbdi Lão giả tiếp tục nói: xsbdi Bên ngoài lại vang lên tiếng sấm. xsbdi Hoa Tư thầm nhẹ nhàng thở ra, cảm kích nhìn hắn một cái. cauHầu gia... Thật sự... Thật sự không còn nữa.

cauNạp Lan Bác lúc này mới bước lên đài. Hắn cầm “Thiết Phiến tiên sinh” trong tay (cái quạt ấy), rồi đứng trước mặt Công Tôn Vô Tình phong độ nhẹ nhàng mở chiết phiến cái xoạch. Hắn nhìn nàng nhẹ nhàng chỉ vào năm cái hộp gỗ rồi nói: cauLần này nếu chiến sự lớn, không dễ dàng trao binh quyền, nếu không Lý gia ở trong quân phát triển thêm nữa, sau này binh quyền đều bị bọn hắn khống chế. Phản tặc Tây Nam tuy không nhỏ, tuy nhiên đem mấy chục vạn đại quân cũng có thể san bằng bọn hắn. cauNói xong nắm lỗ tai của Lý Cáp mà nhéo. cauDu du càn khôn, vô cực bát quái, thượng thiên nhập địa, duy ngã thanh phong! Truy phong độn địa thuật xsbdi Cái gì? Không được! tỷ nghe nói Hồ quốc còn có nữ tướng nữa đó! Nữ nhi thì sao? Nữ nhi thì thua kém nam nhi chắc! Tỷ đây một thâm bổn sự, mấy chục cho đến một trăm tên đại hán còn chẳng làm gì được!